溫暖的6月,充滿了溫暖的人,溫暖的事。在分享尋找阿秋的後續之前,我想先向每一位幫助我的熱心人士道謝,有了你們的祝福與協助,才讓我腦海裡那些破碎的記憶片段,與歡笑淚水揉碎混合,成了如今美好的模樣。
還記得尋人文章上線隔天,我正在工讀照顧一位雙親工作繁忙的小弟弟。他遊戲時玩具的音效太過嘈雜,害怕吵到鄰居的我趕緊把聲音關掉,沒想到小弟弟竟又把它打開,如此開關數回,讓人覺得無奈又好笑。這使我再一次想起阿秋,不知道以前阿秋照顧我時的心境,是否也是這樣?
就在那時,我口袋裡的手機發出震動,央廣的sunny姊姊傳來訊息,螢幕上「佩妤,找到阿秋了!」簡短的幾個字,瞬間使我腦袋一片空白,完全無法相信昨日才發布文章,竟然不到一天就傳來好消息。
那天下班回家後,我打開電腦,準備和阿秋視訊的我竟然雙手顫抖,花了好一段時間才讓心情平復,按下通話鍵。接通後,我終於見到阿秋本人,哽咽叫了一聲:「阿秋!」阿秋還是跟以前一樣叫我「妹妹」。15年過去了,歲月不免俗的在阿秋臉上留下了一些痕跡,但她和我記憶裡的模樣相差無幾。阿秋告訴我,她看完文章後整整哭了半個小時,從沒想過15年前帶的小朋友還記得自己,更沒想到我們會如此積極的想與她聯絡。
那些我們不記得的日常,她都還替我們記著
阿秋48歲了,離開我們家後她去了桃園幫雇主賣魚,現在住則在北越的一個小島,和她再婚的丈夫一起從事漁撈工作。但目前因為疫情,生意受了很大的影響。我撰寫的文章經由越南網紅草雲的分享與推廣,被阿秋的一位前輩看見後,她才聯絡上我們。
媽媽和弟弟加入通話後,阿秋興奮地指著身上的衣服對著媽媽說:「太太,這是你以前送我的衣服,你還記得嗎?」原來阿秋在得知我們要與她通話後,就將衣櫃裡頭的衣服都翻了一遍,只為了找到媽媽在她離開前送給她的衣服,在視訊時穿著。阿秋也對著螢幕大喊著弟弟的名字,那個她一直背在胸前的小嬰兒,再次相見時竟然已經長大成人。
阿秋告訴我們,回越南後她曾試著與我們聯絡,時至今日她仍然可以背誦出我母親當時的電話號碼,但媽媽在她離開後換了門號,也因此導致我們失聯。
阿秋記得我,記得我的家人,甚至記得每一位與她說過話的親戚。她打趣地說:「以前太太和先生吵架,太太就說弟弟要讓阿秋帶回越南照顧」,媽媽聽到後大笑出聲,沒想到阿秋竟然還記得以前生活的瑣碎日常,有些我們都記不清了。原來思念著阿秋的我們,早就在她心中有著無法被取代的位置。
別讓你們的孩子留下遺憾
告知阿秋爸爸已經過世的消息時,她難過地表示在看完文章後已經略知一二。其實我一直以為阿秋不喜歡我父親,爸爸的個性粗獷、講話直接,曾因為阿秋買錯檳榔品項而生氣的對她說「算了,反正你再待也沒多久」等等重話,年幼的我看得懂,也一直都記得。在報名參加尋人計畫前,我曾想過放棄,原因正是因為害怕阿秋無法原諒我父親,或是無法忘記我父親帶給她的傷害。爸爸已經過世了,記得這些場景與對話的我理所當然的「繼承」了這份原是父親該承受的愧疚感。
但這時阿秋突然開口說道:「妹妹,爸爸真的是一個很好的人,他以前常常告訴我要好好照顧妳和弟弟,不要給你們看電視和吃零食,他很愛你們」,說到這裡,從剛開始通話就一直忍著不哭的我忍不住流下眼淚。阿秋繼續說:「我也要謝謝妹妹,以前教我躺和跑的中文怎麼講,不然阿秋都學不會中文單詞」,原來阿秋從來都沒有怨恨過父親和我,這些年一直伴隨著回憶的愧疚感,以及尋人前的擔心,竟都是多餘的……
通話結束前,阿秋和我們交換了聯絡方式,儘管已經有彼此的臉書,但我們仍然再三確認有無抄錯對方的電話號碼,上一次草率掛了電話,一別就是15年,經歷許多波折後才找到彼此,如今無論如何都不能再與對方失聯,就如某位網友所說:「這次,就別輕易放手了!」
這次透過天下獨立評論、央廣、越南網紅草雲以及各國網友的協助,讓原本不被看好的尋人計畫在不到24小時的時間內完成。我相信在台灣,有很多和我一樣被外籍保母帶大的孩子,期許目前正在聘雇外籍移工照顧小孩的父母長輩們,能夠重視小朋友與他們的相處方式,因為外籍保姆與孩子建立的絕不會是僱傭關係,而是會記得一輩子的回憶點滴。也希望每一位長輩都能做孩子的榜樣,我們對待移工們的態度,絕對會影響孩子與他們的相處方式。
再次謝謝幫助我尋找阿秋的大家,我想將這些祝福,傳遞給每一位想尋找「第二位媽媽」的你……
(本文為雙語呈現,以下為越南語版本。)
Tìm được A Qiu : Cầu mong cho tất cả trẻ em được bảo mẫu người nước ngoài chăm sóc đều không để lại nỗi tiếc nuối
Bài : Tạ Bội Dư
Tháng 6 ấm áp, đầy ắp tình người, đầy ắp những câu chuyện yêu thương. Trước khi chia sẻ sự diễn biến tiếp theo của câu chuyện tìm kiếm A Qiu (Thu), tôi muốn gửi lời cám ơn đến tất cả những người đã nhiệt tình giúp đỡ tôi, nhờ có sự giúp đỡ và chúc phúc của mọi người, những mảnh vụn vỡ trong ký ức, sự hòa quyện giữa nước mắt và nụ cười, đã khiến cho một điều tuyệt vời xảy ra.
Tôi còn nhớ, cách một ngày sau khi bài viết tìm người được đăng trên báo chí, tôi đang làm bảo mẫu, chăm sóc một bé trai, bé chơi đồ chơi có hiệu ứng âm thanh quá lớn tiếng, vì sợ làm ồn láng giềng cho nên tôi vội tắt âm thanh, nhưng bé lại bật lên, cứ như vậy, chúng tôi tắc mở cả mấy lần, khiến tôi vừa cảm thấy bất lực lại vừa cảm thấy buồn cười. Vào lúc này, tôi lại chợt nhớ đến A Qiu, không biết trước đây, lúc chăm sóc tôi, A Qiu có tâm trạng giống như tôi bây giờ hay không?
Vừa đúng lúc đó, điện thoại trong túi rung lên, tin nhắn của chị Sunny, nhân viên của Đài phát thanh Quốc tế Đài Loan (RTI), “Bội Dư, tìm được A Qiu rồi!”, nhìn dòng chữ ngắn gọn, đầu óc tôi chợt trống rỗng, tôi thật sự không thể tin nổi, bài viết vừa mới được đăng vào hôm qua, chưa đầy một ngày thì đã có tin vui rồi.
Hôm đó, sau khi đi làm về, tôi mở máy tính, chuẩn bị gọi video cho A Qiu, nhưng đột nhiên tay tôi run lẩy bẩy, phải mất một hồi lâu tôi mới bình tĩnh lại và nhấn nút gọi. Cuối cùng thì tôi đã nhìn thấy được A Qiu, tôi nghẹn ngào gọi “ A Qiu”. A Qiu vẫn gọi tôi là “Em gái” như trước đây. 15 năm trôi qua, dấu vết thời gian hằn rõ trên khuôn mặt A Qiu, nhưng dáng vẻ của cô không khác gì nhiều trong ký ức của tôi. A Qiu nói với tôi rằng, đọc xong bài viết của tôi cô khóc cả nửa tiếng đồng hồ, cô thật sự không ngờ đứa bé mà cô chăm sóc cách đây 15 năm vẫn còn nhớ đến mình, cô càng không ngờ chúng tôi lại tích cực muốn được liên lạc với cô như vậy.
Những điều mà chúng tôi đã quên nhưng A Qiu vẫn còn nhớ
A Qiu đã 48 tuổi rồi, sau khi rời khỏi gia đình tôi, cô đến Đào Viên làm việc cho một gia đình bán cá ở chợ, hiện giờ A Qiu đang sống trên một hòn đảo nhỏ ở miền Bắc Việt Nam, cô cùng với người chồng thứ hai làm nghề đánh bắt cá, nhưng hiện nay do dịch Covid-19, việc làm ăn buôn bán của cô đã bị ảnh hưởng rất nhiều. Bài viết của tôi được người nổi tiếng trên mạng - chị Thảo Vân, chia sẻ rộng rãi, và người thân của A Qiu đã nhìn thấy bài viết, cho nên chúng tôi mới liên lạc được với nhau.
Mẹ và em trai tôi cũng trò chuyện qua video với A Qiu, cô phấn khích chỉ chiếc áo đang mặt trên người và nói với mẹ tôi rằng : “Bà chủ, đây là chiếc áo mà trước đây bà đã tặng cho tôi, bà còn nhớ không?”. Thì ra, sau khi biết được chúng tôi sẽ gọi điện thoại cho cô, cô liền lục tủ quần áo để tìm lại chiếc áo mà mẹ đã tặng trước khi A Qiu rời khỏi gia đình chúng tôi và mặc chiếc áo đó để nói chuyện với chúng tôi. A Qiu cũng gọi tên em trai tôi, đứa trẻ mà cô thường bế ở trước ngực, khi “gặp lại nhau” thì đã trưởng thành rồi.
A Qiu nói với chúng tôi rằng, sau khi về Việt Nam, cô cũng từng tìm cách liên lạc với chúng tôi, cho đến hôm nay cô vẫn còn nhớ số điện thoại của mẹ, nhưng mẹ đã đổi số điện thoại sau khi A Qiu rời khỏi gia đình, cũng vì vậy mà chúng tôi mất liên lạc với nhau.
A Qiu còn nhớ tôi, nhớ người nhà của tôi, thậm chí còn nhớ những gì mà cô từng nghe thấy. Cô nói : “Hồi đó lúc cãi nhau với ông chủ, bà chủ nói rằng, để A Qiu đem em trai về Việt Nam chăm sóc”, mẹ nghe xong bật cười thật lớn, không ngờ A Qiu còn nhớ đến những chuyện vặt vãnh như thế, có một số chuyện chúng tôi đều không nhớ, nhưng A Qiu vẫn còn nhớ như in. Thì ra, trong trái tim của cô đã dành một chỗ cho chúng tôi, không ai có thể thay thế được.
Đừng để cho con của bạn phải hối tiếc
Lúc chúng tôi báo cho A Qiu biết cha tôi đã qua đời, A Qiu buồn bã nói rằng, cô cũng biết sơ sơ sau khi đọc bài viết của tôi. Thực ra, tôi cứ tưởng là A Qiu không thích cha tôi, tính của cha tôi rất cộc cằn, thô lỗ, nói chuyện cũng rất thẳng, thường nói ra những lời nặng nề, chẳng hạn như có một lần, A Qiu mua nhầm món trầu câu cho nên ba tôi giận dữ nói rằng “ Thôi, dù sao thì cô cũng sắp rời khỏi đây rồi”. Lúc đó tuy còn nhỏ nhưng tôi nghe hiểu và vẫn còn nhớ mãi. Trước khi đăng ký tham gia chương trình tìm người, tôi từng muốn bỏ cuộc, bởi vì tôi sợ A Qiu không thể tha thứ cho cha tôi, hoặc là không thể quên những tổn thương mà cha tôi đã mang lại cho cô. Ba đã qua đời, nhưng tôi vẫn nhớ những cảnh và những lời đối thoại đó, và dĩ nhiên tôi là người “thừa hưởng” cảm giác áy náy mà đáng lý ra cha tôi phải gánh chịu.
Nhưng vào lúc này, A Qiu bỗng nhiên nói : “ Em gái, cha em là một người rất tốt, hồi đó ông thường bảo A Qiu phải chăm sóc em và em trai cho thật tốt, đừng cho các em xem truyền hình và ăn vặt, ông rất yêu các em”. Nghe A Qiu nói vậy, tôi đã không kìm được nước mắt, mặc dù từ lúc bắt đầu nói chuyện với A Qiu tôi đã rất kiềm chế. A Qiu nói tiếp : “ A Qiu cũng cám ơn em đã dạy cho A Qiu từ nằm và chạy tiếng Trung nói như thế nào, nếu không có em thì A Qiu cũng không biết những từ vựng tiếng Trung”. Thì ra A Qiu chưa bao giờ oán trách cha và tôi, cảm giác áy náy trong những năm qua và sự lo lắng trước khi tìm người đều là dư thừa....
Trước khi kết thúc cuộc trò chuyện, A Qiu và chúng tôi đã trao đổi cách liên lạc với nhau, cho dù đã kết bạn trên Facebook, nhưng chúng tôi vẫn xác nhận cả mấy lần vì cứ sợ ghi sai số điện thoại của nhau, lần trước vội vàng cúp điện thoại, chúng tôi đã xa cách 15 năm, trải qua nhiều trắc trở mới tìm được nhau, cho nên bây giờ, dù thế nào chăng nữa cũng không thể mất liên lạc, giống như một cư dân mạng đã nói : “Lần này, đừng dễ dàng buông tay nữa nhé!”
Thông qua sự hỗ trợ của Tạp chí CommonWealth, đài RTI, người nổi tiếng trên mạng Thảo Vân và cư dân mạng, chương trình tìm người vốn được xem là không dễ dàng này, chưa được 24 tiếng đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi tin rằng, tại Đài Loan có rất nhiều trẻ em được bảo mẫu người nước ngoài chăm sóc như tôi, tôi hy vọng các bậc cha mẹ đang thuê bảo mẫu nước ngoài chăm sóc con mình, có thể chú trọng cách chung sống giữa trẻ em với những người này, bởi vì, mối quan hệ giữa bảo mẫu người nước ngoài với trẻ em tuyệt đối không phải là mối quan hệ chủ tớ, mà đó sẽ là những ký ức của một đời người. Tôi cũng hy vọng, những người lớn có thể làm gương cho trẻ em, thái độ của chúng ta đối với người lao động nước ngoài, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng đến cách chung sống hài hòa giữa trẻ em và họ.
Một lần nữa xin cám ơn tất cả mọi người đã giúp đỡ tôi tìm A Qiu, tôi muốn truyền lại những phước lành này cho tất cả những ai muốn tìm "người mẹ thứ hai" ...
Biên dịch : Lệ Phương - RTI
分享圖文請註明出處,未經本站同意不得轉載
瀏覽次數:144390