圖片來源:shutterstock

「啦啦啦啦……」手機鈴聲連續響起,我把它抓起想一如往常地關掉,但發現那不是鬧鐘而是公司的來電。

「喂,阿林嗎?今天早上澳門可能要掛8號風球,早班可以休假哦!」

我聽到「休假」兩個字就開心得要歡呼起來:「好的、好的,謝謝勇哥。」勇哥是我工作餐廳的副經理。我一般上早班時都會把鬧鐘設定為5點。勇哥來電結束後,我看了下手機,也才清晨4點,心中暗地裡雀躍,因為在澳門工作了兩年多,這是我第一次因為颱風而可以休假。我將鬧鈴模式關閉,好讓自己可以放肆睡得飽飽地,把長期以來的睡眠不足補回來。

我在夢寐中淺眠,風雨在外頭嘶吼,電話聲再次響起,我模糊中記得已經把鬧鈴關閉了呀,電話怎麼又叫個不停咧?摸到了手機,「阿林啊,澳門氣象局還沒發出8號風球警報,所以現在你要來換班了,讓晚班可以回家。快去搭車到公司,今天不用像平常一樣打卡,直接到餐廳簽名報到就好了。」

聽到這裡,我突然整個人都清醒了。到頭來在澳門工作逾兩個年頭,還是「一如往常的一天」。因為可以休颱風假的賴床之夢就這樣泡湯了。鐘聲滴答敲響,已是6:20。我的早班是從07:00開始。公司有職員專用的接駁車,早班車有兩班,一班是在05:50發車,另一班車是在06:35,因此我必須以最快的速度準備。那天我好像只來得及洗臉,沒有刷牙。剛出門口風就打到臉上,幾乎要把我吹走。我看著被風吹到彎曲的樹枝而不禁顫抖起來。接著,我就得在風雨中奔跑了。

想想都覺得很辛酸,在澳門工作了兩年多,不但無法像幾小時前想像的可以休颱風假,現在反而還得冒著風雨去上班。這也是我第一次在澳門的颱風中奔跑。幸好我趕得及到車站,剛坐下來就有一種自己是從海裡被打撈上來的感覺。我整個人從頭到腳都濕答答。看了看周圍,發現也有幾個人跟我一樣,但今天車上的空位比平常多出許多。

「台灣」會是轉機?

我的宿舍是在中區,到我上班的地點,即威尼斯人酒店,就要走過銜接澳門與氹仔島的澳氹大橋。每次有8號以上風球,大橋都會被關閉。不過因為政府還沒正式發出8號風球警報,因此車還能如平日般在橋上通行,但車輛很明顯少了許多。我正想瞇一下,就被極大的「轟隆」一聲嚇到。那雷聲還真恐怖。驚嚇地睜開眼睛,又見到天上劃過一道閃電,我也不敢睡了。

看著馬路,我發現為什麼接駁車不走平時的路線而改道了。從朦朧的車窗,我看到「澳門大學」四個字在雨中若隱若現。當時我心想,時間過得好快,我大學畢業也兩年多了。我腦海裡突然閃出一個想法,如果現在我回到校園去念碩士,或者就在「澳大」讀書,不曉得會如何?以我當下的情況而言,會不會太遙遠了呢?

正在胡思亂想時,車子就到了公司。接著,我又用最快的速度奔跑到地下室拿制服、換衣服,再跑向餐廳。到餐廳時,勇哥已經在那裡等著我,他說:「你是最早到的人呢,其他早班的同事都還沒到。」我心想:「早知道剛剛就不用賣命地跑了!」我來接班後,勇哥就讓一位夜班同事先下班。其他早班同事陸續到達之後,剩下的夜班同事也相繼離開。

我工作的餐廳是24小時營業的,所以工作人員要排不同的班。我一如往常地開始早班的工作,擦拭桌椅、準備各種吃火鍋用的醬料。餐廳的火鍋總共有12種搭配的醬料,所以這也要花很多功夫去準備。接著,我就去拿早上的報紙。威尼斯人度假村的範圍很大,去拿報紙要走員工地下通道,因此從餐廳走到取報紙的地方也要20多分鐘。因為報紙數量很多,因此每一次拿報紙我都需要用推車來搬,各種報章雜誌加起來大約有80份。也如往常地,我邊推推車,邊翻報紙來瀏覽。翻到《東方日報》時,我看到一篇說有很多澳門學生去台灣留學的報導。從今早重返校園的想法閃過腦海後,「台灣」又再一次突如其來地在我眼前閃爍。其實,大學畢業時,我也期待能夠到台灣讀碩士學位,但當時因為我家面臨經濟上的困境,我必須選擇到澳門工作來分擔家裡的經濟壓力。

在我把報紙推回餐廳的路上,台灣這兩個字一直在我腦海裡時隱時現。回到餐廳也快中午11點了,我邊整理報紙邊看著電視,新聞報導說到因為遲遲不發布颱風警報,因此許多民眾打電話到氣象局投訴,更有些人甚至到氣象局要求負責人下台。

那個沒放成的颱風假,改變了我的人生

午餐時間是餐廳最忙碌的時段,用餐的客人絡繹不絕,直到下午3點我下班的時候才開始減少。就這樣我又過了漫長而疲憊的一天。回到宿舍時,我馬上倒頭就睡,直到晚上7點才醒過來。我起床、吃飯,邊吃飯邊瀏覽臉書,又看到台灣政府提供的留學獎學金資訊。就像命中註定一樣,台灣兩個字又再次於眼前出現,而且這次還增加了獎學金一詞。進修碩士學位的想法又再次出現。它就這樣不斷跳躍著,那個在澳門的颱風,它趁機點燃我心中對於重返校園的無比渴望。

那天之後,我決定一邊上班,一邊準備申請獎學金和國立台灣大學入學的資料。我也打電話回家,詢問父母的意見。很開心的是父母也很支持我。我的父母說,家裡當下的狀況也穩定了,你就去做自己想做的事情吧。

經過幾個月的文書申請作業和進行面談,最後,我也申請到了台灣教育部的獎學金。重返校園的夢想已成真。目前,我正在國立台灣大學公共事務研究所就讀碩士學位。

想到那個澳門颱風天與在我身上發生的事情,我覺得就像是一場命運,或是一種為我特別注定的安排。如果那天我能放上颱風假,在家裡睡大頭覺,我就不會在雨中看到澳門大學,我也不會看到報紙上關於到台灣留學的相關報導,更不會在臉書上看到台灣政府的獎學金訊息。然而,若結果真是那樣,我自問,目前的我將會在何處、從事何事呢?

移工的心聲

越南到國外工作的人數,在東南亞區域名列前茅。根據越南勞動力出口協會(VAMAS)的資料,2017年有多達134,751人出國工作,相當於2016年的106.7%。其中,到台灣工作的人數居冠。到2017年11月底,在台灣工作的越南籍勞工總人數為206,184人。其次為日本、韓國、阿拉伯、馬來西亞等就業市場。澳門並不是越南勞動力出口人數最高的市場之一,據澳門勞動總署的資料,截至2018年3月底,在澳門工作的越南籍移工人數為15,161人。

其實,要出國當移工是個不得已的選擇。多數移工捨得遠離家人,是因為他們想要依靠自己的雙手和正熱血的青春,來分擔家庭的經濟壓力,讓家人有更好的生活品質。他們可能是孝順的孩子們,也可能是最願意為家庭付出的母親和父親,於是選擇犧牲,離開家人數個年頭。

根據台灣的一項研究報告,出國工作的負面影響之一,就是當父母其中一人是移工時,這樣家庭中出生的孩子,將會缺少父親或母親的疼愛。這對孩子的成長過程會有影響。大部份的移工都是來自農村地區,學歷不高,若不選擇出國當移工,他們也很難在越南找到工作。或者,即使能在越南較大的城市找到工作,但僅能以微薄的薪資在大都市辛苦生活,他們也很難讓孩子上學和奉養年邁的父母。

雖然他們並不怕離鄉背井的艱難,但有時候希望卻不如預期。他們所嚮往的美好未來,通常在仲介費那一關就被潑了冷水。很多國家與地區如台灣、日本、韓國、澳門等,都要求移工透過仲介公司應徵,而不是由資方直接招募。而仲介費的金額通常也不低,例如目前到台灣工作的仲介費已達到8千萬越南盾,而我當初去澳門工作的仲介費是3千萬越南盾,目前已上漲到5千萬越南盾。對於在農村地區生活的人,每天的工作只能賺3萬至5萬越南盾,他們怎麼會有能力來支付如此昂貴的仲介費呢?因此,他們必須出售土地、去跟親人借錢,甚至要向「高利貸」借貸。

有很多人指責他們,為什麼沒有錢還要出國工作呢?是呀,正是如此,正因為他們貧困,政府的補助政策有限,所以他們只能孤注一擲,期望能夠改善家庭環境。當然也有人只是為了讓自己多賺一點錢,但大多數人是為了讓家裡擺脫貧窮。越南農村的貧窮人口比率其實不低,根據亞洲開發銀行在2015年的統計,越南的貧窮人口比率是7%,且他們大多數居住在農村地區。亞洲新聞台在2017年的一篇報導也指出,很多在農村地區的老年人要到河內和胡志明市謀生,他們得居住在狹窄的出租房,而生病時也無人照料。

這些移工為了幫助家庭和自己脫離貧窮,甘願冒險、辛勞。也正因為昂貴的仲介費和勞務輸入國家的仲介政策,讓這些離鄉的移工得面對一層層的難關。因為合約結束之後,他們仍然還不了仲介費,因此他們得逃跑去尋找其他工作,從此過著幾乎與世隔絕又驚慌的生活。這是一個無盡的惡性循環。

歐盟關於移居勞動者的規定中,有明確載明移居勞動者的工作權,其中絕對禁止收取仲介費或透過仲介僱用的工作者。據我了解,台灣正邁向歐盟的目標,要取消仲介政策。我很希望在不遠的將來,這件事可以成真。我也曾經是移工,為了幫助面臨經濟困境的家庭而出國工作,我想跟正在看這篇文章的移工朋友,以及預計在另一個國家找工作的移工朋友說,「你們也許不是民族英雄,但你們是家庭的英雄,如果你們有夢想,請絕對不要放棄。」

(作者為越南跨國學生。)

本文為雙語呈現,以下為原文:

Nếu hôm đó được nghỉ làm tránh bão?

 “Là La La La...” tiếng chuông điện thoại reo liên tục, mình quơ lấy nó định tắt như mọi khi thì nhận ra không phải chuông báo thức mà là điện thoại từ công ty gọi tới.

“Alo, Lâm hả? Sáng nay bão cấp 8 có nguy cơ đổ bộ vào Macau, ca sáng sẽ được nghỉ nha.”

Mình nghe hai từ “được nghỉ” là vui mừng mà nói như reo: “Vâng, vâng, cám ơn anh Dũng”. Anh Dũng là phó giám đốc phụ trách quản lý chung ở nhà hàng mình làm. Bình thường mình đặt báo thức để thức dậy lúc 5 giờ chuẩn bị cho đi làm ca sáng. Sau cuộc gọi của anh Dũng, mình nhìn màn hình điện thoại thì thấy chỉ mới 4 giờ sáng, mừng thầm trong bụng, làm ở Macau hơn 2 năm và đây là lần đầu tiên được nghỉ vì bão. Mình chọn chế độ tắt báo thức để tha hồ ngủ bù lại cho những ngày tăng ca thiếu ngủ triền miên của mình.

Chập chờn trong giấc ngủ mộng mị, ngoài trời mưa gió cứ gào rít từng cơn, điện thoại lại reo lần nữa, mình lơ mơ nhớ là đã tắt báo thức rồi mà sao chuông lại cứ réo liên hồi thế kia. Quờ quạng chộp lấy điện thoại, “Lâm hả, Cục khí tượng Macau chưa phát thông báo bão cấp 8, vậy nên giờ em phải lên thay ca để ca tối được đi về. Mau đón xe đến công ty, hôm nay sẽ không cần quẹt thẻ lên ca như mọi hôm mà cứ lên thẳng chỗ làm ký tên điểm danh là được.”

Mình nghe được đến đây là tự nhiên tỉnh hẳn. Rốt cuộc, sau hơn 2 năm làm việc ở Macau thì vẫn “một ngày như mọi ngày”. Giấc mơ ngủ nướng vì được nghỉ bão đã không thành. Đồng hồ tích tắc gõ nhịp và đã là 6 giờ hai mươi phút trong khi ca sáng của mình bắt đầu lúc 7 giờ. Công ty mình có tuyến xe buýt riêng cho nhân viên và ca sáng có hai giờ xe chạy là 5 giờ 50 phút và 6 giờ 35 phút, và thế là mình phải vắt giò lên cổ mà chạy, có lẽ bữa đó hình như mình chỉ kịp rửa mặt mà không đánh răng. Bước ra tới cửa thì gió thổi tốc vào mặt, gần như gió muốn thổi bay mình đi. Mình nhìn những tán cây quằn mình trong gió mà thoáng chút rùng mình. Sau đó, mình phải chạy đi trong mưa và gió bão. Ngẫm nghĩ mà chạnh lòng, sau hơn 2 năm làm việc ở Macau, không những không được nghỉ bão như tưởng tượng của mình cách đây vài tiếng mà giờ còn phải chạy đi làm trong mưa bão, lần đầu tiên chạy trong mưa bão của mình ở Macau. Và cũng may là mình tới kịp bến xe, khi ngồi xuống ghế thì mình cảm nhận như mình vừa mới được vớt từ dưới biển lên. Người mình ướt sũng từ đầu đến chân. Mình nhìn xung quanh thì cũng nhận ra có vài người giống mình, nhưng hôm nay có lẽ xe trống chỗ hơn bình thường.

Chỗ mình ở trọ là khu Centro và để đến chỗ làm của mình là khách sạn Venetian thì phải băng qua cầu nối giữa hai bán đảo. Mỗi khi có bão từ cấp 8 trở lên là cầu sẽ bị đóng. Vì chính phủ chưa đưa ra thông báo bão cấp 8 nên xe vẫn có thể băng băng chạy qua cầu như mọi ngày, nhưng rõ ràng là lúc đó trên cầu rất trống vắng. Mình đang định chớp mắt một lúc thì giật mình với một tiếng “rầm” như trời giáng. Tiếng sét thật kinh khủng! Giật mình mở mắt ra thì thấy tia chớp sáng loé và thế là mình cũng hết dám ngủ. Ngó ra ngoài đường, mình tự hỏi không hiểu sao xe buýt lại đang không chạy tuyến đường như mọi ngày mà đang chạy qua một con đường khác. Mình nhìn qua cửa sổ nhoè nước mưa thì thấy biển hiệu đề bốn chữ “Đại học Macau” mờ mờ ảo ảo hiện lên trong màn mưa dữ dội. Lúc đó, mình ngẫm nghĩ, thời gian trôi nhanh quá, thế là mình cũng tốt nghiệp đại học hơn 2 năm rồi. Và đột nhiên mình loé lên suy nghĩ, nếu giờ mình quay trở lại trường lớp để học cao học, có thể là học ngay ở Đại học Macau này thì sẽ như thế nào? Có quá xa vời với hoàn cảnh của mình hiện tại không?

Đang miên man nghĩ suy thì xe đến công ty lúc nào mà mình không hay. Sau đó, mình lại tiếp tục vắt giò lên cổ mà chạy đến tầng hầm lấy đồng phục, thay đồ và lên nhà hàng. Mình lên tới nhà hàng thì thấy anh Dũng đã chờ sẵn mình ở đó và ảnh nói: “Em là người tới sớm nhất đấy, mấy người ca sáng khác còn chưa tới”. Mình nghĩ thầm: “Biết vậy lúc nãy không cần phải chạy thục mạng làm gì”. Anh Dũng sau đó cho một người ca tối tan ca khi đã có mình đến thay ca. Khi mấy nhân viên ca sáng khác lần lượt đến thì những nhân viên ca tối khác còn lại cũng được ra về.

Nhà hàng mình mở cửa 24/24 nên nhân viên phải luân phiên các ca khác nhau. Mình bắt đầu công việc ca sáng như bình thường, lau dọn lại bàn ghế, chuẩn bị các loại nước chấm cho món lẩu. Món lẩu ở nhà hàng mình có đến 12 loại nước chấm khác nhau nên đây cũng là một công việc cần chuẩn bị với nhiều công đoạn. Sau đó, mình đi lấy báo buổi sáng. Khu phức hợp nhà hàng khách sạn Venetian rất rộng. Do vậy, từ chỗ nhà hàng mình đi đến chỗ lấy báo thì cũng phải mất tới hơn 20 phút đi bộ bởi vì nơi lấy báo nằm ở dưới tầng hầm dành cho nhân viên. Và mỗi lần lấy báo, mình cần phải dùng xe đẩy để chở vì số lượng báo khá lớn, khoảng 80 tờ báo các loại. Như thường lệ, mình vừa đẩy xe chở báo vừa lật một vài trang xem qua. Khi lật đến tờ báo Đông Phương thì mình thấy bài viết nói về nhiều học sinh Macau sang Đài Loan du học. Hai chữ Đài Loan như lần nữa đập vào mắt mình sau thoáng chút suy nghĩ về chuyện đi học sáng nay. Thật ra, lúc mới tốt nghiệp đại học, mình cũng có mong cầu sẽ sang Đài Loan học thạc sỹ, nhưng lúc đó gia đình mình lâm vào khó khăn về kinh tế nên mình đành phải lựa chọn sang Macau làm việc để phụ giúp gia đình.

Hai chữ Đài Loan cứ ẩn hiện trong đầu mình suốt chặng đường mang báo về đến nhà hàng. Khi về đến nhà hàng thì đã gần 11 giờ trưa, mình vừa xếp báo vừa xem tivi thì thấy bản tin thời sự nói rằng có rất nhiều người dân gọi điện thoại khiếu nại Cục khí tượng Macau khi đã không phát thông báo bão cấp 8, thậm chí một số người còn lên tận nơi đòi lãnh đạo phải từ chức.

Bữa trưa ở nhà hàng thì thực sự rất là bận rộn, khách tới nườm nượp suốt giờ ăn trưa cho đến tận khi mình tan ca lúc ba giờ chiều. Mình đã có một ngày làm việc dài và mệt mỏi. Về đến nhà trọ, mình liền nằm xuống ngủ một giấc đến tận bảy giờ tối. Sau đó, thức dậy và ăn cơm. Mình vừa lướt qua Facebook vừa ăn cơm thì lại đọc được thông báo về học bổng chính phủ Đài Loan. Như một định mệnh, hai chữ Đài Loan lại đập vào mắt mình một lần nữa và lần này lại có thêm hai chữ học bổng. Ý nghĩ thôi thúc về việc đi học thạc sỹ lại nảy sinh trong đầu. Và nó cứ tiếp tục nhảy múa, khơi lên bao niềm khát vọng của mình về chuyện được đi học trở lại suốt buổi tối ngày mưa bão hôm đó ở Macau.

Sau hôm đó, mình quyết định vừa đi làm sẽ vừa chuẩn bị hồ sơ xin học bổng và xét tuyển nhập học ở trường Đại học Quốc Gia Đài Loan. Mình cũng gọi về, hỏi ý kiến ba mẹ. Và rất vui là ba mẹ cũng rất ủng hộ mình. Ba mẹ mình nói rằng hiện giờ nhà mình cũng đã ổn và mình cứ làm những gì mình muốn.

Sau mấy tháng đeo đuổi hồ sơ giấy tờ và phỏng vấn. Cuối cùng, mình cũng xin được học bổng của Bộ Giáo Dục Đài Loan. Giấc mơ được đi học trở lại, được đi du học Đài Loan đã thành sự thật. Hiện tại, mình đang theo học chương trình thạc sỹ Chính sách công (Public Affairs) tại trường Đại học Quốc Gia Đài Loan.

Khi nhớ lại những điều đã xảy ra với mình trong ngày mưa bão hôm đó ở Macau, mình thấy như một định mệnh hay một sự sắp đặt riêng cho mình. Nếu hôm đó mình được nghỉ bão và ở nhà ngủ, mình sẽ không nhìn thấy trường Đại học Macau trong màn mưa, mình cũng sẽ không đọc được bản tin trên tờ báo về du học Đài Loan, và mình cũng có thể không lướt thấy tin giới thiệu học bổng chính phủ Đài Loan trên Facebook. Và nếu quả thực như vậy, mình tự hỏi, mình sẽ đang làm gì hiện tại nhỉ?

 

Nỗi niềm của người xuất khẩu lao động

 

Việt Nam là một trong những quốc gia có số người xuất khẩu lao động nằm trong nhóm cao ở Đông Nam Á. Theo Hiệp hội Xuất khẩu lao động Việt Nam (VAMAS), trong năm 2017 có đến 134.751 lao động đi làm việc ở nước ngoài, bằng 106,7% so với tổng số lao động đi xuất khẩu trong năm 2016. Trong đó, số người được đưa đi làm ở Đài Loan là cao nhất. Tính đến cuối tháng 11/2017, tổng số lao động Việt Nam đang làm việc tại Đài Loan là 206.184 người. Tiếp theo sau đó là thị trường Nhật, Hàn Quốc, Ả Rập Xê Út, Malaysia... Thị trường Macau không nằm trong những thị trường có số lao động Việt Nam cao nhất, theo số liệu của Tổng cục Lao Động Macao (The Labour Affairs Bureau of The Macao Special Administrative Region), tính đến cuối tháng 3/2018, số người Việt Nam làm việc tại Macao là 15.161 người.

Đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài thật ra là một sự lựa chọn chẳng đặng đừng. Đa số những người xuất khẩu lao động phải chấp nhận rời xa gia đình là vì họ muốn dựa vào đôi tay và sức trẻ đang có của mình để phần nào có thể giúp đỡ gia đình nghèo khó của mình có được một cuộc sống tốt hơn. Họ có thể là những người con hiếu thảo, hoặc cũng có thể là những người mẹ, người cha thương yêu gia đình mình nhất mà hy sinh rời xa gia đình trong vài năm.

Theo một nghiên cứu ở Đài Loan, một trong những hậu quả tiêu cực của việc xuất khẩu lao động là những đứa con sinh ra trong gia đình có cha hoặc mẹ đi xuất khẩu lao động sẽ thiếu mất đi tình thương của cha mẹ. Và điều này có thể tác động đến quá trình trưởng thành của những đứa trẻ đó. Đa số những người đi xuất khẩu lao động được sinh ra ở vùng nông thôn, trình độ học vấn không cao, nếu họ không lựa chọn ra đi, thì họ cũng không dễ dàng xin được việc làm ở Việt Nam. Hoặc giả dụ như họ xin được việc làm ở các thành phố lớn, thì với số tiền lương ít ỏi và đời sống chật vật ở nơi các thành phố lớn đó, họ cũng khó mà cho con cái ăn học và phụng dưỡng cha mẹ già.

Họ đã không ngại thử thách để ra đi, nhưng đôi khi niềm hy vọng cũng không như mong đợi. Niềm hy vọng về một ngày mai tốt đẹp hơn thường bị dội ngay gáo nước lạnh ngay từ khâu chi phí môi giới. Nhiều thị trường như Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc, Macau... đều bắt buộc người lao động phải thông qua môi giới để được tuyển dụng chứ không được phép trực tiếp tuyển dụng. Và chi phí môi giới thì thường không bao giờ rẻ, lấy ví dụ như phí môi giới đi làm ở Đài Loan hiện nay đã là 80 triệu đồng, còn Macau lúc mình làm thông qua dịch vụ là 30 triệu đồng thì bây giờ đã là 50 triệu đồng. Đối với những người sống ở nông thôn, mỗi ngày chỉ có thể kiếm được khoảng 30 nghìn đến 50 nghìn đồng thì làm sao họ đủ khả năng chi trả số tiền môi giới cao chót vót như vậy. Thế là, họ đã phải bán đất, đi vay mượn người thân hoặc thậm chí vay mượn từ các “tay giang hồ”.

Có nhiều người chỉ trích họ là tại sao không có tiền lại còn đi xuất khẩu lao động? Vâng, đúng vậy đấy, chính vì họ nghèo khó, chính sách của chính phủ rất hạn chế, nên họ đã phải liều mình để mong muốn cải thiện cuộc sống gia đình. Đương nhiên có người vì muốn kiếm được nhiều tiền cho bản thân, nhưng phần đông là họ muốn giúp gia đình thoát nghèo. Tỷ lệ người nghèo ở nông thôn Việt Nam không hề thấp, theo thống kê 2015 của Ngân hàng ADB (Asian Development Bank) thì tỷ lệ nghèo đói ở Việt Nam là 7% và đa số họ sống ở vùng nông thôn. Trong một bài báo của Channel NewsAsia vào năm 2017 thì đã nêu lên vấn đề là đang có rất nhiều người già ở vùng nông thôn phải lên Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh để mưu sinh, họ phải sống lây lất trong những căn phòng trọ chật chội và lúc lâm bệnh thì không ai chăm sóc.

Vì mong muốn giúp gia đình và bản thân thoát nghèo nên những người xuất khẩu lao động đã chấp nhận mạo hiểm, chấp nhận bươn chải. Và chính chi phí môi giới cao ngất ngưỡng và chính sách môi giới ở nước nhận xuất khẩu lao động đã khiến cho những người con xa xứ này bước từ lận đận này sang lận đận khác. Vì sau khi kết thúc hợp đồng họ vẫn không đủ tiền trả phí môi giới, nên họ đã phải bỏ trốn để kiếm việc làm và từ đó họ phải sống một cuộc sống nơm nớp lo sợ và ngại tiếp xúc. Một cái vòng lẩn quẩn của người lao động xuất khẩu.

Trong chỉ thị (Directive) của Liên Minh Châu Âu về Lao động nhập cư (Migrant worker) có quy định rõ ràng về Quyền công việc (Employment Rights) của lao động nhập cư, trong đó cấm tuyệt đối việc thu phí môi giới hoặc thông qua môi giới để thuê lao động. Theo mình được biết thì Đài Loan đang có ý định tiến tới bãi bỏ chính sách môi giới giống như Liên Minh Châu Âu. Mình rất hy vọng trong một ngày không xa điều này sẽ thành hiện thực. Cũng từng là một người bươn chải, tìm kiếm việc làm nơi xứ người để giúp đỡ kinh tế gia đình trong hoàn cảnh khó khăn, mình muốn nhắn gửi các bạn đang đọc bài viết này và có dự định tìm kiếm một công việc ở một quốc gia khác như mình trước đây, đó là “Các bạn có thể không phải là anh hùng của dân tộc, nhưng các bạn là anh hùng của gia đình, nếu các bạn có ước mơ, xin đừng từ bỏ”.


好書推薦:

書名:渡:在現實與想望中泅泳 第五屆移民工文學獎作品集
作者:東南亞移民工
譯者:陳燕飛, 徐秀燕, 楊玉鶯, 孫珮珊, 張婧玟, 鍾妙燕, 何薇薇, 呂曉倩, 陳慈治
出版:四方文創股份有限公司
出版時間:2018/11

【深度觀點不漏接!點我訂閱獨立評論每週精選電子報】

瀏覽次數:4251

編輯推薦

延伸閱讀

「獨立評論@天下」提醒您:
1.本欄位提供網路意見交流平台,專欄反映作者意見,不代表本社立場
2.發言時彼此尊重,若涉及個人隱私、人身攻擊、族群歧視等狀況,本站將移除留言。
3.轉載文圖請註明出處;一文多貼將隱藏資訊;廣告垃圾留言一律移除。
4.本留言板所有言論不代表天下雜誌立場。